tuvanytecongdong.com

Để nâng cao hiệu quả y tế cơ sở

Ai là người dạy cho Nhân viên sức khỏe cộng đồng là yếu tố quyết định để thành công. Các thầy giáo chuyên nghiệp nếu được huấn luyện thêm về y tế có thể là thầy dạy tốt hơn bác sĩ, y tá
Cần một mạng lưới nhân viên sức khỏe cộng đồng.
Để có thể làm việc có hiệu quả, Nhân viên sức khỏe cộng đồng (NVSKCĐ) cần được huấn luyện tốt. Họ học là để làm chớ không phải chỉ để biết. Do đó, thầy phải được chọn lựa kỹ, xác định rõ là dạy cái gì, dạy cách nào. Nội dung thường được dạy là:
- Một số kỹ năng thực hành chăm sóc sức khỏe;
- Những kiến thức cần thiết về bệnh tật, vệ sinh phòng bệnh;
- Các kỹ năng truyền thông – giáo dục sức khỏe;
- Kỹ năng tổ chức thực hiện.
Kỹ năng truyền thông giáo dục sức khỏe và tổ chức thực hiện thường bị bỏ sót trong quá trình xây dựng chương trình huấn luyện cho Nhân viên sức khỏe cộng đồng.
Thời gian dạy tùy mục tiêu, có thể:
• Từ 3 tuần đến 6 tháng.
• Cũng có thể học 1 tuần rồi bồi dưỡng sau, chia thành nhiều đợt, nâng cao dần lên.
Cần có sự “tham gia cộng đồng” ngay trong giai đoạn lập chương trình huấn luyện này. Chương trình phải dựa trên phân tích nhu cầu sức khỏe của cộng đồng các yếu tố kinh tế, văn hóa, xã hội, nhiệm vụ cụ thể của Nhân viên sức khỏe cộng đồng, các điều kiện làm việc, từ đó liệt kê các kỹ năng, thái độ, hành động mà người Nhân viên sức khỏe cộng đồng cần có; phải xác định rõ phương pháp, thời khóa biểu và có lượng giá trước, sau đợt huấn luyện và về lâu dài.
Nói chung nên khởi sự bằng những nhu cầu bức xúc, những dịch vụ y tế cần thiết, về sau mới đi sâu vào các nhu cầu sức khỏe và phát triển khác. Phương pháp huấn luyện phải được coi trọng như nội dung, có phần còn quan trọng hơn nội dung vì học viên học cách nào sẽ ứng dụng cách đó khi công tác. Phương pháp giáo dục chủ động với thảo luận nhóm, làm việc nhóm, tham quan, sắm vai, giải quyết một vấn đề cụ thể… thường có kết quả tốt hơn kiểu lên lớp cổ điển, ghi chép, học thuộc lòng. Nên từ một vấn đề thực tế cụ thể của địa phương để dẫn dắt vào nội dung thì mới dễ hiểu, dễ nhớ. Học cụ sẽ gồm tài liệu huấn luyện (tự soạn cho phù hợp), các phương tiện trực quan, nghe nhìn… Nên chế tạo các học cụ với phương tiện sẵn có tại địa phương để tránh tính ỷ lại của học viên, giúp học viên tự tin hơn khi về công tác ở nơi thiếu thốn phương tiện. Nên tổ chức học ngay ở cộng đồng là tốt nhất, kinh nghiệm cho thầy học tại bệnh viện dễ trở thành y tá “dở”, vì chỉ biết điều trị. Ai là người dạy cho Nhân viên sức khỏe cộng đồng là yếu tố quyết định để thành công. Các thầy giáo chuyên nghiệp nếu được huấn luyện thêm về y tế có thể là thầy dạy tốt hơn bác sĩ, y tá. Nếu là bác sĩ hay y tá, cần được tập huấn kỹ cách dạy Nhân viên sức khỏe cộng đồng. “Thầy” cần được tập huấn trước, cần có kỹ năng sư phạm phù hợp, có phương pháp đúng để đạt mục tiêu đề ra. Nên chọn nhiều thầy, có thể là những Nhân viên sức khỏe cộng đồng có kinh nghiệm, nhân viên phát triển cộng đồng, đội ngũ y tế quận huyện và các ngành liên quan khác (tâm lý, xã hội…). Mở rộng độ bao quát để có thể tiếp cận đến từng người dân thì không thể không tăng cường thuốc men và trang bị, đặc biệt ở nông thôn, vùng sâu vùng xa, bà con rất hy vọng ở mạng lưới Nhân viên sức khỏe cộng đồng. Cần có đủ thuốc thông thường – theo danh mục cho phép – và phải là thuốc tốt về chất lượng, bổ sung kịp thời. Điều này giúp tăng uy tín của mạng lưới. Nhân viên sức khỏe cộng đồng cần biết sử dụng thông thạo thuốc Nam và các biện pháp chữa trị không cần thuốc. Ngoài thuốc, cần trang bị nhiệt kế, cân trẻ em, biểu đồ tăng trưởng, ORS, và các phương tiện, tài liệu truyền thông giáo dục sức khỏe. Sinh hoạt hàng tháng với y tế là một cách giám sát tốt nhất, đồng thời nâng cao trình độ, bồi dưỡng cho Nhân viên sức khỏe cộng đồng. Ở nhiều nơi, trong vòng 1 – 2 km, có bố trí một “điểm” hướng trợ, giúp đỡ cho Nhân viên sức khỏe cộng đồng khi cần đến tham khảo. Có sự hỗ trợ này, người Nhân viên sức khỏe cộng đồng vững tâm hơn. Để có thể hỗ trợ một cách có hiệu quả, toàn bộ nhân viên y tế, đặc biệt, trưởng trạm y tế phải nắm rõ chức năng, nhiệm vụ của mạng lưới Nhân viên sức khỏe cộng đồng để tham gia trong tuyển chọn, huấn luyện, hỗ trợ và giám sát, tổ chức sinh hoạt định kỳ, chăm lo bồi dưỡng để duy trì hoạt động của mạng lưới, nhằm mang lại hiệu quả cao nhất cho y tế cơ sở.
Hội thảo định hướng chăm sóc trẻ thơ tại Hà Nội
Liên tục trong 5 ngày từ 21 – 25/05/2002, tại Hà Nội, dưới sự phối hợp của UNICEF và Trung tâm Truyền thông – Giáo dục Sức khỏe của Bộ Y tế, Hội thảo Định hướng chăm sóc trẻ thơ vì sự sống còn, Tăng trưởng và Phát triển (Integrated Early Childhood Care for Survival, Growth and Development – IECCD) đã được tổ chức. Hội thảo có sự tham dự của đại diện các Trung tâm Truyền thông – Giáo dục Sức khỏe của các địa phương trong cả nước như thành phố Hồ Chí Minh, Huế, Đà Nẵng, Cần Thơ, Cà Mau… và đại diện các Ban ngành của Trung ương có liên quan đến trẻ em. Hội thảo đã trang bị cho học viên các kiến thức, kỹ năng để đánh giá và phân tích cách chăm sóc và hỗ trợ cho phụ nữ và trẻ em trong bối cảnh văn hóa của khu vực và quốc gia. Ngoài ra, Hội thảo còn cung cấp thông tin về cách xây dựng chương trình can thiệp cho trẻ em, đồng thời tạo cơ hội tự xác định các bước tiếp theo của việc xây dựng chương trình chăm sóc trẻ thơ, phù hợp với hoạt động mà các học viên đang thực hiện tại cơ sở của mình. Kết thúc Hội thảo, các học viên đã đưa ra một số chương trình IECCD có thể thực hiện tại Việt Nam và tất cả đều đồng ý “Để nuôi dạy một đứa trẻ cần có sự tham gia của cả một cộng đồng”.
07/07/2016 , BS. Đỗ Hồng Ngọc - Báo Sức khỏe Thành Phố Hồ Chí Minh – Số 85 (7/2002)

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *